MỜI BẠN CÀ FE SÁNG

Chào mừng quý vị đến với website của ...

Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tài liệu của Thư viện về máy tính của mình.
Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.
Gốc > Bài viết > Bài viết tổng hợp >

Khoảng Lặng

Khoảng Lặng

Em đã đứng lặng trước biển hàng giờ, chỉ để muốn biết nước mắt em hay là nước biển mặn hơn, mà sao những ngày ta bên nhau, yêu nhau em không cảm nhận được, chỉ đến khi xa nhau rồi em mới biết: nước mắt em và nước biển đều mang vị mặn – vị mặn của chia ly, vị mặn của xót xa, vị buồn của những mất mát, không bao giờ tìm lại được…

Anh chính là thứ quý giá nhất trong đời mà em vô tình đánh mất chỉ vì, chỉ vì… một lời nói, em nói trong cơn tức giận, em nói ra như một bản năng, như một thói quen tự nhiên, mà không hề để ý những gì mình đang nói có gây tổn thương cho ai đó hay không?

Em nói ra hết là thôi, vậy mà, lời nói vô tình ghim vào đầu anh - thất vọng, ghim vào lòng anh - nhức nhối, ghim vào tâm hồn anh - tổn thương, và hằn sâu nơi trái tim anh tạo thành một vết rạn không bao giờ lành!

Ta xa nhau, mất nhau vì anh chẳng thể tha thứ cho lỗi lầm của em, vì anh tin vào những lời em nói hay chỉ vì từ rất lâu rồi, trong tim anh hình bóng em phai nhạt, tình cảm dành cho em đã bị sẻ chia.

Bởi xung quanh anh có quá nhiều bóng hồng xinh đẹp, những người con gái mềm mỏng, đáng yêu, nói những lời như châu, như ngọc, còn em, em không biết nói những lời âu yếm để anh vui, em không biết thể hiện những cảm xúc bay bổng để anh thấy an lòng, em cũng chẳng biết đặt niềm tin vào nơi anh để khi anh muốn hiểu về em hơn, em lại vô tình đẩy anh ra xa em hơn nữa.

Và thế là mình mất nhau… khi cả hai cùng đều mỏi mệt vì những ghen tuông, hờn giận, những dằn vặt, hoài nghi.

Và nhẹ nhàng như một lẽ tất yếu, những thứ vụn vỡ mà mình vô tình góp nhặt được từ cuộc sống thì không lúc này, lúc khác, rồi cũng sẽ có ngày vụn vỡ và trở về những vết tích cũ xưa…

Em tự hỏi: “Em đã làm gì, thanh minh những gì, đính chính những gì kể từ khi em buông ra cùng anh những lời không đáng trong quá khứ?”

Em hỏi em và tự cười em, vì em đã chẳng làm gì, ngoài việc âm thầm đau, âm thầm khóc, âm thầm nhớ, âm thầm đợi, âm thầm chờ, âm thầm tin là anh sẽ trở về với em vào một ngày không xa nữa…

Em đã tin và đã ước mơ như thế dẫu rằng ước mơ quá xa vời, ước mơ quá mong manh.

Chưa bao giờ em dùng entry để nhận về những comment đồng cảm!

Chưa bao giờ em muốn làm tổn thương anh dù là vô tình hay cố ý!

Bởi thật tâm mà nói khi đến với tình yêu, chính chúng ta đã tự ràng buộc nhau vào nỗi đau, vào những sai lầm của nhau trong quá khứ.

Nếu em thật sự xấu xa, tự kỉ thì em đã không đến với anh, hân hoan đón nhận từ tình yêu của anh đủ cả niềm vui lẫn giọt nước mắt, ray rứt yêu anh giữa đôi bờ hạnh phúc - bất hạnh, chỉ để biết cảm giác của tình yêu, cảm giác được ghép tên anh và em trong cuộc sống tuyệt vời đến mức nào.

Nếu em có suy nghĩ muốn người khác an ủi nỗi đau của mình, còn mình lại vô tư chà đạp lên nỗi đau của người khác, thì em đã không ngớ ngẩn, lãng phí thời gian để đi tìm lời giải đáp cho những xót xa đời mình, rằng: “Nước mắt em hay nước biển mặn hơn”.

Nếu em tự cho mình cái quyền làm tổn thương người khác thì tội tình gì em phải khóc khi em biết em đã đánh mất đi một thứ quý giá trong cuộc đời mình, để nước mắt em rơi từng đêm ám ảnh anh, làm nhói lòng anh!

Nếu em thật sự là người như vậy, biển sẽ không có một ngày nào bình yên, sóng sẽ không biết đi đâu, về đâu, gió không biết tha phương cầu thực nơi nào, lá rơi sẽ chẳng thể hồi sinh và em sẽ nhận lấy quả báo của đời mình: suốt đời… suốt đời này em sẽ sống cô đơn.

Em đã đứng lặng trước biển hàng giờ, lặng nghe gió nói: “Anh vẫn còn yêu em nhiều lắm!”, lặng nghe biển đêm miên man: “Anh sắp quay trở về!”, lặng nghe thời gian thủ thỉ: “Kiên nhẫn thêm chút nữa nha cô bé!”, lặng nghe niệm khúc cuối của mùa Thu vỗ về, an ủi: “Anh ra đi khi mùa Thu trút lá, thì anh cũng sẽ trở về khi lá thắm xanh cây”.

Dẫu bây giờ anh chẳng còn tin những lời em nói nữa. Dẫu bây giờ chúng ta đã thật sự bước đi trên hai con đường khác nhau như người dưng ngược lối, nhưng em vẫn luôn mong anh nghe thấy và hiểu được lòng em, ước mơ thầm kín của em.

Về với em đi anh! Em không muốn tiếp tục độc bước trên con đường tình yêu này khi chỉ có một mình - em với em. Đường còn dài, nhiều cạm bẫy và lắm chông gai, làm sao em có thể đo lường hết lòng dạ nông - sâu của thiên hạ, làm sao em có thể uốn lưỡi bảy lần để nói được những lời không gây tổn thương.

Cuộc sống vốn dĩ là như thế mà anh! Nếu em làm được vậy hóa ra bấy lâu nay anh yêu một thiên thần chứ nào phải yêu em.

Về với em đi anh! Để nghe em đính chính, thanh minh cho tất cả…

Những ngày ta xa nhau, với em tựa hồ như cả một thế kỉ buồn vừa trôi qua, em không được nghe một lời yêu nồng nàn, không nhận được một tin nhắn tình cảm, em không biết đến nụ hôn hạnh phúc, cũng không biết vòng tay và những cái ôm ấm áp, diệu kì. Em mất tất cả chỉ vì em yêu quá hóa hờn ghen hay sao?

Về với em đi anh! Để nhận từ em lời xin lỗi chân thành dẫu có muộn màng. Xin lỗi tình yêu! Em đã bước vào đời anh, lấy đi của anh biết bao nhiêu cơ hội và em lặng lẽ bước ra khỏi đời anh, lấy đi của anh biết bao ngày tháng êm đềm, không sóng gió. Nếu còn cho nhau một cơ hội, em tin từ nay nắng ấm, mây trôi, trời cao xanh, thật bình yên và hạnh phúc.

Về với em đi anh! Ta sẽ lại nắm tay nhau đi trên con đường kỉ niệm, biển vẫn hát xôn xao, gió vẫn khẽ rì rào, sóng vẫn vỗ miên man và em vẫn yêu anh một cách chân thành và mãnh liệt, không hề thay đổi.

Về với em đi anh! Để những giận hờn, hiểu lầm lùi dần vào bóng tối, để những hờn ghen, dằn vặt ngủ yên trong dĩ vãng, để những gì cay đắng nhất trong quá khứ, gió sẽ thổi bay tất cả, mưa sẽ xóa nhòa tất cả, bụi sẽ phủ lấp tất cả, và thời gian sẽ làm phai nhạt tất cả…

Về với em đi anh! Đừng để một mình em chơi vơi giữa trời Thu ảo mộng, giữa tiết Đông giá lạnh, giữa hươngXuân phai tàn, và giữa điệp khúc Hạ buồn, man mác chia ly…

Về với em đi anh! Để nghe tiếng lòng em đang thổn thức, tiếng thời gian khắc khoải trôi và khoảnh khắc trái tim em oằn mình, rên xiết…

 

Nhưng đó cũng là lúc em vững tin vào lời gió nói: “Anh vẫn còn yêu em nhiều lắm!”, vững tin vào tiếng biển đêm miên man: “Anh sắp quay trở về!”, vững tin vào tiếng thời gian thủ thỉ: “Kiên nhẫn thêm chút nữa nha cô bé!”, và vững tin khi niệm khúc cuối của mùa Thu vỗ về, an ủi: “Anh ra đi khi mùa Thu trút lá, thì anh cũng sẽ trở về khi lá thắm xanh cây”….

 

Dường như em đã nghe được tiếng bước chân của thời gian và tiếng chân của anh trở về… rất rõ, rất thật và em tin, anh sẽ thấu hiểu được ước mơ của lòng em.

 ST


Nhắn tin cho tác giả
Phạm Thị Dung @ 16:39 19/12/2012
Số lượt xem: 367
Số lượt thích: 0 người
 
Gửi ý kiến

LICH